--Quảng cáo---

Xuân sum họp sau 10 năm ngày cưới

Sức khỏe - 21:04 08/02/2019

(TN&MT) - Lấy nhau 10 năm, có hai mặt con, nhưng đây là lần đầu tiên người lính nhà giàn DK1- Thiếu tá Phạm Văn Bảy đón Tết ở đất liền. Bế con trai trên tay trên cầu cảng, lòng xốn xang, Bảy xúc động nhìn sâu vào mắt vợ. Thầm cảm ơn người vợ bé nhỏ đã thay anh gánh vác gia đình, nuôi hai con nhỏ để anh yên tâm canh cột mốc chủ quyền quốc gia trên biển biển suốt 10 năm qua.

Nước mắt mùa xuân

Sau 4 ngày đêm vật lộn với sóng gió đến các nhà giàn “vớt” quân và hải trình, tàu KN cập cảng Hải đội 812 khi xuân Kỷ Hợi đã cận kề. Đón chồng trên cầu cảng, chị Ngân cứ ngóng về hướng biển tìm bóng dáng con tàu, mặc dù đã được thông báo “Tàu còn một tiếng nữa mới cập cảng”, nỗi lòng người vợ đằng đẵng chờ chồng sau hơn một năm cách xa, khiến tim chị Ngân phập phồng trong lồng ngực. Bởi chị hiểu, đợt đón chồng lần này khác với nhiều lần trước, đó là được cùng chồng, con sum họp đón tết đầu tiên tại đất liền

Chấm nhỏ li ti trên mặt biển to dần. Trên cầu cảng những người lính trẻ chuẩn bị dây mồi kéo tàu cập bến. Một thiếu nữ tay cầm hoa chờ đợi người lính trẻ từ biển trở về, một bà mẹ dẫn cháu nội ra đón con, đón bố. Niềm vui lẫn nhớ thương, mắt chị Ngân đỏ hoe nhìn hướng con tàu đi tới. Từ lan can tàu KN, anh Bảy đưa tay vẫy. Trên cầu cảng, chị Ngân cũng đưa tay chào đón. Họ nhận ra nhau. Cô con gái bé bỏng gọi với xuống tàu trong gió biển: “Bố Bảy ơi. Con Siu nè”. Chị Ngân nói với con trai “Bố Bảy kìa, con gọi bố đi”…

anh 4,
Anh Bảy (người cúi bìa phải) cùng đồng đội tăng gia trồng rau xanh tại nhà giàn DK1/11

Tiếng còi tàu hú vang ba hồi dài cập bến, chị Ngân bồng con trai đứng trên sân cảng chờ đợi. Anh Bảy bước lên cầu thang từ boong tàu. Sau 12 lần trăng tròn rồi khuyết, sau 364 đêm dài thao thức, giờ họ mới gặp nhau. Chị Ngân nghẹn lời: “Anh khỏe không? Anh say sóng không”. Giây phút xúc động chẳng nói được gì, anh Bảy chỉ nhìn sâu vào mắt vợ. Thầm cảm ơn người vợ nhỏ bé đã thay anh gánh vác gia đình, nuôi hai con nhỏ để anh yên tâm canh nhà giàn, bám biển suốt 10 năm qua

Sau 364 ngày trấn giữ cột mốc chủ quyền quốc gia trên biển, từ nhà giàn DK1/1, trước khi bước xống tàu về đất liền lần này, Bảy thao thức nhiều đêm không ngủ. Bảy chia sẻ: “Đây là lần đầu tiên sau 10 năm cưới vợ được đón Tết ở đất liền với gia đình, người thân. Là người lính nhà giàn, xa đất liền, nhưng được đón tết cùng gia đình là điều rất hạnh phúc”.  

Xuân mới kể tình xưa

Chiều mùng ba Tết Kỷ Hợi, chúng tôi đến nhà Thiếu tá Bảy. Tổ ấm của vợ chồng anh là căn phòng nhà ở công vụ ở phường 12 TP Vũng Tàu.  Chị Ngân đang cho con trai uống sữa, còn anh Bảy tắm cho con gái. Hỏi chuyện ngày yêu nhau, chị Ngân cười hãnh diện: “Lấy chồng nhà giàn xa nhau suốt, nhưng mỗi lần về tình cảm lắm”. Nghe vợ nói chuyện xa nhau, anh Bảy hóm hỉnh: “Đi một năm về, cứ như mới anh ạ”. Cả nhà cùng cười, niềm vui tràn ngập

Mời chúng tôi ly rươu đầu xuân, anh Bảy cười rạng rỡ: “Từ ngày cưới đến bây giờ, có hai con mà tết này mới ở nhà cùng vợ con trọn vẹn đấy. Ăn tết ở đất liền vui hơn ở nhà giàn”

Chuyện tình duyên của vợ chồng được anh Bảy kể lại. Vốn sinh ra từ miền quê Thái Bình thuần lúa, sau thời gian học y sĩ, Bảy xung phong đi nhà giàn DK1 công tác. Thời gian đẹp nhất của tuổi trẻ Bảy làm bạn với sóng gió nhà giàn, để rồi sau hơn chục năm canh biển ở nhiều nhà giàn khác nhau, ngoảnh lại đã thấy tuổi xuân vơi đi hơn phân nửa. Mải mê với sóng gió nhà giàn, tuổi hoa “đầu băm” đến lúc nào chẳng hay. “Thời đó, ai cũng bảo mình ế vợ, mấy đồng đội còn bảo thẳng vào mặt mình là thằng hâm. Gia đình thì sốt ruột. Nhưng kỳ thực, đi nhà giàn về chưa kịp tán ai, chưa kịp làm quen đã đi rồi. Quân y ít người, có người ở nhà giàn 2 năm với vào đất liền một lần. Ngày ấy suýt ế vợ”, Bảy cười chia sẻ.

anh 1,
Lần đầu tiên sau 10 năm ngày cưới, anh Bảy, chị Ngân và hai con ăn tết tại đất liền

Chuyện tình yêu của Bảy- Ngân được chị Ngân kể lại: Chị đến Vũng Tàu lập nghiệp cùng chị gái làm ở Lữ đoàn 171 Hải quân, rồi quen anh Bảy rất tình cờ trong một lần anh ấy đến quán mua card điện thoại. “Thật ra lúc đó em cũng không biết anh Bảy là bộ đội nhà giàn đâu. Một buổi sáng chủ nhật, tự nhiên anh ấy đến mượn xe đạp nói là đi chơi. Chẳng biết anh là ai, nhưng em đánh liều cho mượn. Anh nói đi một lúc sẽ về, ai ngờ em đợi dài cổ đến chiều chẳng thấy. Mà cái xe đạp Nhật lúc đó của chị gái em. Đúng lúc em nghĩ mình bị lừa thì anh ấy đem xe đạp về. Mãi sau này em mới biết, anh ấy chẳng đi đâu mà mượn xe lấy cớ rồi về trễ để tán tỉnh”. - Có lẽ đó là cái duyên để hai người yêu nhau? Tôi hỏi. Chị Ngân kiêu hãnh: “Còn lâu. Thoạt đầu em chẳng ưng đâu. Mãi sau biết anh là bộ đội nhà giàn em mới chịu”.

Câu chuyện tình yêu giữa cô gái xứ Thanh và người lính nhà giàn trở nên rôm rả thân tình khi chị Ngân biết chúng tôi cũng đã từng công tác ở nhà giàn DK1. Có lẽ vì thế nên chị Ngân kể chuyện tình vô tư, hồn nhiên. Khi biết Bảy là bộ đội nhà giàn DK1, Ngân đã xiêu lòng. Hình ảnh người lính hải quân khiến cô gái thôn quê chân ướt chân ráo vào thành phố nhiều đêm mất ngủ. Nhận lời yêu Bảy, Ngân vừa vui vừa sợ. Vui vì đã có người để thương để nhớ, sợ vì biển xa sóng gió, thiên tai bất thường điều gì sẽ xảy ra.  

Sau hai tháng chia tay kể từ ngày Bảy tạm biệt lên đường ra nhà giàn công tác, Ngân nhận được lá thư của Bảy gửi về chứa chan niềm tâm sự. “Đó là lá thư tình cảm và xúc động nhất. Em không nghĩ anh Bảy lại viết thư xúc động vậy. Anh kể về cuộc sống ở nhà giàn gian khổ, khắc nghiệt bốn bề sóng gió. Lúc đó em đã khóc vì thương anh. Ngày ấy không có điện thoại như bây giờ. Để gửi thư cho anh, em phải căn thời gian tàu thay trực, vào đơn vị nhờ đồng đội gửi đi. Sau này anh Bảy gọi điện về qua Radio Vũng Tàu. Hơn một năm yêu nhau, anh Bảy về chở em đi quanh bờ biển một lần duy nhất. Chính lần đó em đã quyết định yêu và lấy anh làm chồng”, Ngân chia sẻ.

Mùa xuân năm 2009, chàng lính nhà giàn DK1 Phạm Văn Bảy cùng cô thôn nữ quê gốc xứ Thanh Lê Thị Ngân làm đám cưới. Những cặp vợ chồng có điều kiện khá giả kinh tế họ hưởng tuần trăng mật tận Đà Lạt, hay Nha Trang, Phan Thiết, còn tuần trăng mật của vợ chồng Bảy- Ngân là quanh cái quán nhỏ sửa quần áo bộ đội và bán sim, car điện thoại nơi góc đường Đô Lương (Phường 11 Vũng Tàu). Bảy là giúp sơn lại nhà trọ, Ngân là cặm cụi sửa quần áo cũ, may vá kiếm thêm thu nhập để sau này sinh con.

Tôi hỏi, trở ngại khi anh Bảy công tác dài ngày trên biển?, chị Ngân chia sẻ “Lần sinh con gái đầu lòng anh ấy cũng không về được. Sinh con thứ hai, anh ấy cũng không về. Lúc vượt cạn một mình, không có chồng bên cạnh em thấy tủi thân muốn khóc. Nhưng nghĩ lại, ngoài biển anh cũng đang thầm lặng hy sinh. Con gái em cứ thấy các chú bộ đội hải quân là hỏi bố Bảy”

10 năm trôi qua, một quãng thời gian không dài so với đời người, song nó trở thành mỏi mòn của sự chờ đợi. Song niềm đợi chờ của chị Ngân là sự hi sinh đẹp đẽ, dẫu sự hi sinh ấy nhiều niềm vui hơn tủi hờn nước mắt. Và cũng chính nhờ sự chung thủy đảm đang vẹn tròn ấy, mà anh Bảy đã vững tay súng, canh biển, cùng đồng đội giữ vững cột mốc chủ quyền của Tổ quốc giữa ngàn khơi. Đúng như lời anh Bảy nói: “Sự đợi chờ dù 10 năm hay 15 năm, nhưng những nhà giàn vững chãi, trường tồn thì đó cũng sự hi sinh vì Tổ quốc”. Cả anh Bảy, Chị Ngân đều cảm nhận được sự hi sinh cao cả ấy


(0) Bình luận
Tin nổi bật
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
Mới nhất & Dành cho bạn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO