Mùa Xuân bám biển

Trong nước - Ngày đăng : 21:30, 04/02/2019

(TN&MT) - Sự chiến đấu anh dũng ngoan cường và những máu xương họ đổ xuống trên chiến trường, chính là ngọn đuốc tranh đấu cho hòa bình, để thế hệ trẻ hôm nay...

 

(TN&MT) - Xuân Kỷ Hợi - 2019 đã tràn về khắp nẻo đường góc phố làng quê. Tổ quốc Việt Nam bước sang mùa xuân thứ 44 kể từ ngày đất nước hoàn toàn thống nhất,  những người lính năm xưa một thời “binh đao, hoa lửa” trên chiến trường nay đã già, hoặc không còn nữa, song dân tộc Việt Nam luôn biết ơn họ. Bởi chính họ đã góp phần đưa Tổ quốc thống nhất, đất nước thanh bình trong cuộc trường chinh vệ quốc của dân tộc. Sự chiến đấu anh dũng ngoan cường và những máu xương họ đổ xuống trên chiến trường, chính là ngọn đuốc tranh đấu cho hòa bình, để thế hệ trẻ hôm nay viết tiếp bài ca giữ nước của Quân đội Nhân dân Việt Nam anh hùng.
 

anh 1,
Chào cờ đầu xuân mới ở DK1

 

1. Ba tôi là một người lính Hải quân. Ông xung phong cùng đoàn quân ra giải phóng Trường Sa mùa xuân năm 1975. Trong khi bạn bè cùng trang lứa vào đại học, thì ông lại “xếp bút, cầm súng” ra tuyến đầu cho thỏa mãn đời trai trẻ.
 

Những thập niên 70 của thế kỷ 20, khi đất nước chưa giải phóng, nói đến đi Trường Sa đồng nghĩa với không hẹn ngày về. Bởi vậy, những người như ba tôi đều làm lễ truy điệu sống trước khi bước xuống tàu vượt đi biển. Cũng như nhiều đồng đội khác, ba tôi ra Trường Sa giải phóng với tinh thần “Trường Sa đi chẳng tiếc đời xanh”.

 Sau hơn 3 ngày đêm hải trình không nghỉ, vật lộn với sóng gió, ba tôi “nếm trải” trận chiến đấu đầu tiên trên đảo Song Tử Tây. Ông viết thư về nhà cho mẹ tôi: “Em ơi, đừng buồn. Anh đi rồi anh sẽ về với em trong ngày hòa bình, thống nhất. Đảo Trường Sa sẽ được giải phóng, đất nước mình sẽ hoàn toàn độc lập, biển Trường Sa sẽ mãi hiền hòa”. Lá thư ấy giờ vẫn còn nguyên vẹn. Nó được giữ lại như một báu vật quí của gia đình. Mẹ tôi bảo “Thời chiến trận luôn cần những người xung phong ra trận. Bố con là  một trong nhiều thanh niên lúc đó đã viết thư bằng máu để được đến chiến trường. Giữ lá thư này để các con hiểu rằng, thời đại nào, Tổ quốc cũng cần những con người quên mình, biết sống đẹp, sẵn sàng xả thân vì nước”. Mẹ tôi ấp lá thư lên ngực, nước mắt trào ra nhìn lên di ảnh của bố đặt giữa bàn thờ.

anh 2
Tuần tra Trường Sa


Trước khi tôi vào quân đội, tôi đã từng hỏi mẹ: “Đỗ đại học, sao bố không đi mà ra Trường Sa chiến đấu?”. Nhìn lên di ảnh bố, mẹ bảo “Chẳng ai muốn ra trận tuyến Trường Sa, nhưng nếu không có những người giữ đảo, thì Trường Sa sẽ bị kẻ thù chiếm đóng, đất nước sẽ mất đi một phần máu thịt và chẳng có ngày độc lập hòa bình. Máu xương đổ xuống năm xưa, là hòa bình của ngày hôm nay. Cuộc sống phồn thịnh bây giờ, được đổi bằng hi sinh của những người lính Cụ Hồ ngày trước”.
 

Ngày ba tôi nằm xuống, tôi còn nằm trong bụng mẹ. Mẹ tôi kể lại, ông hi sinh   tại đảo Song Tử Tây. Giữa mênh mông biển cả, tất cả đồng đội đã đến tiễn ông. Họ mặc quân phục Hải quân, mắt rưng rưng đưa tay chào bố trước giờ tiễn biệt. Giọt nước mắt bùi ngùi tiễn bố tôi ngày ấy đã biến thành sức mạnh, để rồi ngày đất nước thống nhất, họ lại khóc. Chỉ khác, khóc trong vui sướng hân hoan tự hào hòa cùng dân tộc.
 

anh 3,
Gói bánh chưng đón Tết sớm ở nhà giàn DK1

 

2. Tiếp nối truyền thống gia đình, tôi vào bộ đội. Nhớ lời bố dặn trong thư, tôi đi học sĩ quan phục vụ quân đội lâu dài. Sau 5 năm luyện rèn, đèn sách, tôi trở thành sĩ quan và xung phong ra nhà giàn DK1 làm nhiệm vụ. Hành trang mang theo là tình yêu biển đảo của Tổ quốc.
 

Giữa ngàn khơi sóng gió, giữa cái nắng cháy da cháy thịt, nỗi nhớ đất liền luôn gào xé trong lòng. 11 năm ròng ở nhà giàn DK1, tôi không nhớ bao đêm không ngủ cùng đồng đội căng mắt theo dõi mục tiêu lạ xuất hiện trên biển, bao lần xuống tàu tránh bão, nhưng mỗi lần một đồng đội nằm lại ngàn khơi thì không thể nào quên.
 

anh 4,
Tết của lính DK1  


Năm 1990, cơn lốc lúc nửa đêm đã nhấn chìm nhà giàn Phúc Tần 3 kéo theo xuống biển đen 9 cán bộ chiến sĩ. Ba chiến sĩ đã hi sinh. Đó là Trung úy Chính trị viên Nguyễn Hữu Quảng, Hạ sĩ Trần Văn Là, và quân y sĩ Hồ Văn Hiền. Trước lúc ngã vào lòng biển, Nguyễn Hữu Quảng đã nhường mảnh áo phao và miếng lương khô cuối cùng cho đồng đội. Chỉ sau đó một năm, Thuyền phó Quân sự Phạm Tảo và máy trưởng Lê Tiến Cường đã bị sóng nhấn chìm khi tàu HQ 666 trực tại nhà giàn Tư Chính 1A trong đêm 30 Tết. Cơn bão quốc tế có tên Fathes đã cướp đi 3 người lính ưu tú Đại úy Vũ Quang Chương, chuẩn úy Lê Đức Hồng, thiếu úy Nguyễn Văn An rạng sáng ngày 13-12-1998 tại nhà giàn DK1/6 (Phúc Nguyên 2A) để lại bao tiếc thương cho gia đình và đồng đội. Mới đây nhất, đại úy Dương Văn Bắc đã ngã xuống trong khi làm nhiệm vụ kiểm tra chân đế nhà giàn DK1/11, để lại hậu phương người vợ trẻ và hai con trai  nhỏ.
 

Nghĩ tưởng thời bình không có mất mát hi sinh, không ai muốn cuốn sổ truyền thống của nhà giàn DK1 thêm trang mới, chẳng ai mong những người lính Trường Sa ngã xuống rạn đá san hô, để máu đào của các anh hòa vào sóng biển; lịch sử cũng không muốn nhắc lại quá khứ đau thương trong trận hải chiến Trường Sa tháng ba 1988 với 64 người con bất tử nằm lại đảo đá Gạc Ma, song trong dặm dài trường chinh xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, sự hi sinh mất mát là điều không tránh khỏi. Đó là sự hi sinh kiêu hãnh của người lính thời bình, vì dân xả thân, vì biển đảo hi sinh, vì Tổ quốc quên mình.
 

Sự hi sinh của người lính hôm nay, chính là viết tiếp bài ca giữ nước của những người đi trước. Bài ca ấy đang  chảy trong tim những người lính trẻ. Bài ca ấy không bao giờ tắt, bởi nó được thắp sáng từ sự hi sinh anh dũng kiên cường của thế hệ cha ông được truyền từ thế hệ này, sang thế hệ khác.
 

anh 5,
Canh chủ quyền đảo Sơn Ca

 

Quân đội thời bình có nhiều thuận lợi, nhưng cũng đang đứng trước muôn vàn khó khăn thách thức, người lính Cụ Hồ thời bình tuy “nhàn” hơn so với lính thời chiến trận; nhưng cũng đầy vất vả gian lao; đất nước hòa bình, nhưng không phải đã lặng im tiếng súng. Trước mưu đồ thôn tính của nước ngoài độc chiếm biển Đông, trước tình hình an ninh trên biển bị đe dọa, những người lính Trường Sa, DK1, cảnh sát biển và cả “những người lính không quân hàm” kiểm ngư lại bước vào cuộc chiến đấu mới. Đó là cuộc chiến đấu không có tiếng súng, đọ sức; chỉ có sự đấu tranh chính nghĩa và công lý vì hòa bình. Đó là bản tình ca mùa xuân giữ nước của người lính thời bình không bao ngơi nghỉ.
 

Xuân đã tràn về khắp biên cương hải đảo. Những người lính Cụ Hồ trên mọi miền Tổ quốc, dù biên thùy hay đảo xa, dù miền xuôi hay rẻo cao, thấu hiểu một điều, canh thức, vững chắc tay súng để nhân dân đón Tết bình yên. Đó là sứ mệnh của người lính thời bình canh giữ mùa xuân mới