--Quảng cáo---

Chuyện hai cha con người lính biển cùng làm tư lệnh

Văn hóa - 17:51 08/07/2019

(TN&MT) - Trong hàng ngũ sĩ quan Quân đội Nhân dân Việt Nam, có nhiều gia đình quân nhân cha con đều đeo quân hàm cấp tướng và được gọi là “gia đình quân nhân đặc biệt”. Nhưng cha và con đều làm tư lệnh Vùng Hải quân thì không phải “gia đình quân nhân đặc biệt” nào cũng có. Bên cạnh thể hiện sự nối tiếp truyền thống quê hương, dòng máu gia đình, phải có một một khả năng quân sự đặc biệt, một sự phấn đấu không bao giờ mệt mỏi và một chí khí suốt đời cống hiến phục vụ cho Quân đội Nhân dân Việt Nam. Người nhắc đến trong phóng sự này là hai cha con người lính biển đều làm Tư lệnh Vùng Hải quân - Chuẩn đô đốc Lương Việt Hùng và cố Đại tá Lương Mẫn.

anh 1,
Tư lệnh Vùng 2 hải quân Lương Việt Hùng (bên trái hàng thứ hai từ dưới lên) trong lần tháp tùng Tư lệnh Hải quân thăm Lữ đoàn 161


Chí khí người cha qua ký ức vị Tư lệnh trẻ

Cho đến bây giờ ông đã lên cấp hàm Thiếu tướng - Chuẩn đô đốc Hải quân giữ chức Tư lệnh Vùng 2, kinh qua nhiều chức vụ khác nhau và công tác trên nhiều địa bàn, song trong ký ức của Chuẩn đô đốc Lương Việt Hùng về người bố thân thương không bao giờ phai nhạt. Bởi ông hiểu, bố ông - cố Đại tá Lương Mẫn không chỉ là ngọn lửa truyền ý chí nghị lực cho ông trên con đường binh nghiệp, mà còn là người cha mẫu mực về cách sống, kỷ luật nghiêm khắc và lòng nhân ái. Để rồi sau chặng đường phấn đấu không mệt mỏi, ông được phong quân hàm thiếu tướng, nhưng ký ức về người cha thân thương chưa bao giờ vơi cạn.

Cũng như bao trai làng lớn lên thời chiến trận, sự nghiệp của chàng trai 17 tuổi có cái tên “lạ” Lương Mẫn ở quê nghèo Hương Sơn, Hà Tĩnh lúc bấy giờ bắt đầu tham gia trong phong trào thanh niên cứu quốc. Vốn là người ham học hỏi và có chí khí từ nhỏ, ông Lương Mẫn được xã tín nhiệm làm thư ký cho ủy ban nhân dân xã. Sau gần một năm làm việc ở đây, ông vào quân đội. Đó là đầu năm 1948 khi Trung đoàn Chủ lực số 9 về xã tuyển quân. Sau ba tháng huấn luyện tân binh, ông Mẫn được điều về đại đội 51 tiểu đoàn 302, Trung đoàn 95 (Còn có tên là trung đoàn Nguyễn Thiện Thuật) hoạt động tại khu vực Quảng Trị. “Lúc đó cha tôi biết chữ nên đơn vị cử làm quản lý bếp núc, kho tàng. Năng khiếu quân sự của cha tôi bộ lộ trong một tình huống đặc biệt. Đó là vào đầu năm 1949, lực lượng trung đoàn 95 rời chiến khu Hải Đạo, Quảng Trị xuống đồng bằng hoạt động. Lúc đó giặc pháp nhảy dù xuống chiến khu Hải Đạo để thực hiện chiến tranh tại đây. Để tiêu diệt địch, cha tôi đã tập hợp 30 anh em trong chiến khu, chia làm mười tổ đánh địch. Để chắc thắng, ông chỉ huy cứ ba người bắn một tên địch, bắn xong bỏ chạy ngay vào rừng. Cứ chiến đấu xong một ngày, đến chiều tối về cây cao nhất trong rừng để tập trung, xem ai còn ai hi sinh”, ông Hùng kể lại.

anh 2,
Tướng Hùng bên bàn thờ người cha quá cố- đại tá Lương Mẫn


Phương pháp đánh của ông Mẫn ai dè có hiệu quả, nhiều tên địch bị tiêu diệt mà bên ta không hề bị thương một người nào. Kẻ địch hoang mang, không dám tiến sâu vào rừng rậm vì sợ “người rừng đánh phục kích bất ngờ”. Một số tên giặc đói quá đào sắn ăn bị say, lại tưởng bị sốt rét, uống thuốc ký sinh dẫn đến tử vong.  Khi quân địch rút lui, ông Mẫn trở về hậu cứ. Nghĩ tưởng sẽ bị cấp trên kỷ luật vì “can tội” tự ý lấy súng trong kho ra khi chưa có lệnh chỉ huy. Ai dè khi biết chuyện ông Mẫn đánh giặc “kiểu lạ”, chính ủy Trung đoàn Trần Quí Hai gọi lên khen ngợi trước hàng quân và phong ông lên trung đội trưởng rồi cho ra mặt trận chiến đấu. Kết thúc cuộc kháng chiến chống Pháp, ông Lương Mẫn đã được đề bạt đại đội trưởng với nhiều chiến công xuất sắc.

Khi hỏi, thời gian ông Mẫn đi bộ đội mấy khi về thăm gia đình? Chuẩn đô đốc Hùng chia sẻ: “Không chỉ riêng bố tôi mà bộ đội thời đó ai cũng vậy. Bố tôi đi biền biệt 10 năm liên tục trên khắp các chiến trường. Từ khi sinh ra lên mười tuổi tôi mới biết mặt bố vào năm 1972. Lần đó, ông dạy tôi học võ, học bơi ở con sông cụt ở quê nhà. Sau lần đó, bố tôi lại vào chiến trường biền biệt đến mãi sau năm 1975 mới về thăm mẹ tôi. Khi ông giữ chức Tư lệnh Vùng 2, mặc dù nhà chỉ cách đơn vị 80 km, song vẫn không có thời gian thăm vợ con, phần đi lại khó khăn thời đó. Bố tôi nghiêm khắc, giản dị và rất tình cảm. Lúc còn sống, ông dạy anh em tôi: “18 tuổi phải tự quyết định cuộc đời mình. Có ba tố chất tạo nên sự thành công của con người, đó là trình độ, sức khỏe và tư các đạo đức”. Bố tôi là tấm gương về đạo đức tác phong quân sự cho anh em tôi học tập và noi theo”, ông Chuẩn đô đốc Hùng hồi tưởng.

anh 3,
Cán bộ chiến sĩ Vùng 2 Hải quân đồng diễn võ thể dục trong lễ ra quân huấn luyện


Vị đại tá trẻ nhất toàn quân

Tháng 7 năm 1984, khi tôi mới ra trường, về Lữ đoàn 161 Hải quân công tác, Chuẩn đô đốc Lương Việt Hùng lúc đó đeo hàm đại úy giữ chức thuyền trưởng tàu vận tải hải đội 812. Trước đó, ông giữ chức phó trưởng ngành hỏa lực tàu săn ngầm 159 - Lữ đoàn 161. Cứ nghĩ dáng người nhỏ thó, gương mặt cương nghị nghiêm khắc, khó gần, nhưng không, ông luôn có tác phong giản dị, gần gũi cán bộ chiến sĩ

Hỏi về về con đường binh nghiệp, Chuẩn đô đốc Hùng nói chân thành: “Khi tôi học cấp ba thì bố tôi đã làm tư lệnh Vùng. Nhưng lúc đó tôi thích ngành công an. Bố tôi bảo “Mày nóng tính không làm công an được” nên động viên tôi thi vào trường chỉ huy kỹ thuật hải quân”, ông Hùng chia sẻ. Mặc dù có bố làm tư lệnh Vùng, việc “con sếp” lựa chọn một ngày ưng ý để có tương lai tốt quá dễ, song chàng trai nhỏ thó 18 tuổi lúc đó lại quyết tâm xin sang học ngành pháo tên lửa- ngành được coi là cực nhọc về vũ khí hạng nặng lúc bấy giờ. “Trong nhiều ngành, thì pháo tên lửa là ngành khó và cực nhọc nhất, vì lúc nào cũng dính dáng đến súng đạn dầu mỡ. Song tôi lại thích ngành đó. Mỗi lần ngồi trên mâm pháo, cảm thấy đời bộ đội ý nghĩa”, ông Hùng tự hào

Sau tốt nghiệp, trung úy Hùng nhất quyết xin về Vùng 4 hải quân (Cam Ranh- Khánh Hòa) công tác, dù bố anh - đại tá Lương Mẫn đang là tư lệnh Vùng 3 (Sơn Trà - Đà Nẵng). Chuẩn đô đốc Hùng lý giải: “Tôi không thích hai bố con cùng đơn vị. Làm hay, làm tốt người ta vẫn nghĩ mình là con của tư lệnh nên được ưu ái. Còn nếu mình làm sai thì ảnh hưởng đến bố”. Ngay sau đó, Trung úy Hùng gặp hiệu trưởng Học viện Hải quân và xin về Vùng 4 Hải quân công tác, nhưng cấp trên đã có quyết định điều ông về Vùng 3 Hải quân. Theo lý giải của ông Hùng, sở dĩ cấp trên điều ông về Vùng 3 hải quân là vì họ muốn hai cha con cùng ở chung một đơn vị để được gần nhau, bù đắp bao năm xa cách.

Về Vùng 3 Hải quân, nghĩ tưởng là con vị Tư lệnh Vùng, anh Hùng sẽ chọn cho mình một vị trí “ngon” để nhàn thân, nhưng anh trả lời: “Ngành tôi học là pháo tên lửa thì chỉ có pháo tên lửa thì tôi mới phát huy được khả năng”. Thấy chàng sĩ quan trẻ quả quyết như vậy, cơ quan cán bộ Vùng quyết định điều ông công tác theo đúng chuyên ngành đã học với chức vụ phó trưởng ngành hỏa lực tàu săn ngầm 159 - Lữ đoàn 161. Tháng 3 năm 1988, khi sự kiện Trường Sa nổ ra, lúc đó anh Hùng giữ chức thuyền phó tàu đổ bộ 555 kiêm đội trưởng đội chống đổ bộ, chốt giữ đảo, có mặt ở Trường Sa 192 ngày.

Từ chiến sĩ Hải quân được đào tạo bài bản trong học viện nhà trường, rồi trở thành sĩ quan hải quân, kinh qua các chức vụ khác nhau, ở đâu Chuẩn đô đốc Hùng cũng hoàn thành nhiệm vụ. Trước khi ông giữ chức tư lệnh Vùng 2 Hải quân hiện nay, ông đã giữ chức Lữ đoàn trưởng Lữ đoàn 161 năm 2005, rồi Hiệu trưởng Trường Trung cấp kỹ thuật Hải quân. Ông đeo quân hàm đại tá ở tuổi 42- tuổi trẻ nhất cấp đại tá toàn quân thời điểm đó

anh 4,
Huấn luyện pháo tàu - công việc Chuẩn đô đốc Lương Việt Hùng một thời kinh qua

Đời thường tư lệnh

Vùng 2 Hải quân thành lập tháng 3 năm 2009 thì tháng 1-2014, ông Hùng được Quân chủng Hải quân điều về làm Tư lệnh Vùng 2. Một năm sau ông được thăng hàm Thiếu tướng- Chuẩn đô đốc Hải quân. Mang trên vai hàm tướng và trọng trách lớn lao; chịu trách nhiệm quản lý một vùng biển rộng lớn từ Bình Thuận đến Cà Mau; công việc luôn bận rộn với chỉ huy tác chiến, song tướng Hùng luôn gần gũi với cán bộ chiến sĩ. Trong làm việc ông là người chỉ huy nghiêm khắc, cứng rắn, nhưng cũng linh hoạt trong xử lý tình huống. Hết giờ làm việc ông là người bạn, người chú, người anh của cán bộ chiến sĩ. Bởi ông luôn quan niệm rằng, trước khi trở thành tư lệnh, ông đã là chiến sĩ, hiểu được tâm tư nguyện vọng và đời sống vất vả của chiến sĩ thời bình

Ông Hùng chia sẻ: “Trăm cái lý không bằng một tí cái tình. Làm cái gì cũng phải tận tâm, hết mình. Mình cũng phải biết lắng nghe. Cái nào mình ra lệnh nhưng thấy chưa hợp lý thì phải điều chỉnh. Không áp đặt, độc đoán, độc quyền. Tôi cũng không lạm quyền, vượt quyền. Quân đội cho tôi quyền hạn tới đâu tôi làm tới đó. Khi mặc quân phục mình là tư lệnh, là cấp trên. Nhưng khi không khoác lên mình bộ quân phục ấy nữa, mình là người bạn, là anh em với cấp dưới của mình. Quan nhất thời, dân vạn đại. Câu nệ, kiểu cách làm gì”.

Bắt đầu một ngày mới của Chuẩn đô đốc Lương Việt Hùng từ 5 giờ sáng. Khi đó bộ đội đang ngủ. Vị tướng vóc dáng nhỏ thó nhanh nhẹn này tập thể dục, chạy dài rèn luyện sức khỏe. Sau giờ làm việc bận rộn, ông vẫn giành riêng thời gian nghe tiếng Anh, nghiên cứu tài liệu làm giàu tri thức. Tất cả những tư chất, vốn sống và trình độ chỉ huy, ông đều học từ bố ông, để rồi hôm nay ông cũng làm tư lệnh như bố của mình - chỉ khác về thời gian của hai thế kỷ.


(0) Bình luận
Tin nổi bật
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
--Quảng cáo---
Mới nhất & Dành cho bạn
POWERED BY ONECMS - A PRODUCT OF NEKO